Hiển thị các bài đăng có nhãn alazne. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn alazne. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

TRÁI DẦU NĂM CÁNH



Ngày nhỏ, trước nhà Nhi có một cây dầu rất lớn, cứ đến mùa là trái dầu rụng đầy ăm ắp trước nhà Nhi, rải vàng trên mái nhà. Lúc ấy, Nhi sẽ rủ các bạn cùng với Nhi đi nhặt trái dầu về thảy chơi. Nhi hay lăng xăng trèo lên mái nhà, lựa những trái dầu đẹp nhất, cánh đều nhất rồi chơi trò thả từ trên mái xuống. Chỉ vậy thôi mà vui. Khoảnh khắc trái dầu rời tay Nhi, hai cánh xoay tròn trong gió, chậm rãi đáp xuống mặt đất, trong mắt Nhi là cảnh tượng đẹp nhất mà Nhi vẫn còn in dấu đến tận bây giờ.

Lần đó, Nhi nhặt được một trái dầu có tận năm cánh. Cảm giác của Nhi lúc ấy giống như cô hải tặc nhỏ đã tìm ra một kho báu lớn lao. Nhi nâng niu trái dầu nhỏ hết mực, nắm chặt trái dầu trong lòng bàn tay Nhi không nỡ thả đi. Nhi sợ chỉ cần buông tay, trái dầu năm cánh sẽ xoay tròn trong gió từ từ rời xa Nhi mất. Vậy mà trí óc trẻ con ham chơi lại hay quên, đến cuối ngày Nhi òa lên khóc nức nở. Các bạn bối rối cùng Nhi tìm kiếm trong những trái dầu nằm lăn lóc trên sân, nhưng mãi vẫn không tìm ra. Trái dầu năm cánh rời đi đã mang theo một góc nhỏ xíu của Nhi những ngày thơ ấu mất rồi.

Giờ thì Nhi đã lớn, thành cô thiếu nữ dễ thương hoạt bát đã đến tuổi tập yêu. Mỗi ngày đạp xe đi học về, bao nhiêu chàng trai lấp ló theo đuôi Nhi, Nhi biết hết nhưng Nhi chỉ mỉm cười làm thinh mà thôi. Mẹ trêu Nhi, ngày mẹ còn bằng tuổi Nhi bây giờ, trong thôn xóm đã có bao cô cưới chồng sinh con cả rồi đấy. Nhi cười cười sà vào lòng mẹ, thôi con không yêu sớm, con gái muốn ở với mẹ thôi.

Hôm nay đạp xe đi học về, con đường vàng ươm màu nắng. Tà áo dài Nhi bay bay, Nhi tấp xe vào gốc cây bên đường vấn nửa tà áo lên vắt vào lưng quần cho khỏi vướng vào bánh xe. Bất chợt một cánh dầu rơi sà vào rổ xe Nhi, Nhi thích thú nhặt lên. Tình cờ thay, lại là một trái dầu năm cánh.

Nhìn năm cánh trái dầu bung xòe trên năm ngón mình, bất giác Nhi thấy mình ngẩn ngơ.

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

[Review] Guardians of the Galaxy




Bỏ hoang blog lâu quá rồi =))

Guardians of the Galaxy là phim Marvel đầu tiên mình đi xem mà chưa biết tí gì về dàn nhân vật trong đó hết. Với cả trước khi xem mình có lỡ xem quick review của một bạn, thấy bạn không ưng mấy. Chắc vì vậy mà khi xem mình lại thấy có vẻ hay hơn mình mong, ít nhất mình không bị khựng cảm xúc nhiều.

Peter Quill: Đúng kiểu anh hùng truyền thống. Một chút bad guy, một chút ngốc hề hề, bất cần đời và hám tiền, nhưng lòng dũng cảm bao la. Bởi cái tính cách nhân vật được định hình cũ rích như vậy nên xảy ra nhiều đoạn sến súa. Như đoạn ảnh cứu Gamora, cả hai lăn vô phi thuyền, ảnh nằm đè lên Gamora, tay áp mặt mắt đắm đuối, lời thoại sến lòi. Cũng may là Gamora đã chấm hết tình thế sến súa đó liền, sau đó thì Yondu xuất hiện nên không làm mình tuột cảm xúc mấy.

Gamora: Cảnh hành động không chê vào đâu được, nhưng còn nghèo nàn quá, tóm lại là chị này không có nhiều đất diễn. Không biết bao nhiêu lần mình gào thét trong lòng “Ôi chao, dáng chị đẹp hết xảy!” “Lông mi dài quá đi!” “Mặc áo tù nhân mà vẫn có thể đẹp như thế sao”. Thì, con gái thường hay để ý những thứ mà mình không có mà.


Drax: Chú này xuất hiện cuối cùng, vô nhà giam rồi mới gặp chú. Đích thị du côn + ngốc = kẻ phá hoại. Diễn biến tâm lý của Drax là hợp lý nhất trong dàn GoG, ít ra chú cũng có trải qua vụ gì xong mới hoàn lương và đoàn kết. Chứ như kiểu Quill hay Gamora xoay qua xoay lại đã thành người tốt, dù là có nguyên nhân từ đầu nhưng khó tránh bị hẫng.


Rocket & Groot: Mình thích đôi này nhất phim luôn. Mình vừa xem review bên 123 xong, thế nào lại bảo là cặp đôi du côn?! Rõ ràng họ là dân săn tiền thưởng. Mình thích sự kết hợp của cả hai, luôn gắn liền với nhau nhưng vẫn thể hiện được cá tính riêng chứ không chìm như những bộ đôi thường thấy. Chỉ là nhân vật tạo hình từ máy tính thôi nhưng mình thấy còn ấn tượng hơn ba bạn bên trên nữa.
Rocket thì tính cách miễn bàn, lộ rõ hết rồi. Lúc mới vào tù cả hai dằn mặt đám ma cũ, Rocket đúng ngầu lòi! Còn Groot dù chỉ có mỗi câu “I am Groot” nhưng mình thấy đây đâu có phải nhân vật có trí tuệ cấp robot như nhiều bạn nhận xét. Người ta chỉ hạn chế về khoản ăn nói thôi mà, người ta ở bẩn tí thôi mà, Groot cũng quẩy dữ dội lắm chứ bộ. Như Rocket nói đấy, “thấy nguy thì đi ngủ, thấy tiền thì lòi mặt ra”. Bạn có xem cảnh Groot-con quẩy lúc hết phim không? Nó đó, người ta chỉ giả ngu thôi mà =))


Yondu: Vai ác thành công ngoài sức tưởng tượng. Tính cách đặc thù, ác vừa phải, cũng không hề tốt. Mình cười ngặt nghẽo cái đoạn ổng bla ba bla blu blu nói leo theo ông già ở tiệm bán đồ. Mấy món nhỏ xinh mà Yondu sưu tầm là hàng Disney hết í, ngay cả con búp bê mà Quill đánh tráo trong quả cầu cũng thuộc Toy’s Story luôn. Và đoạn xiên chả tập thể lúc gần cuối phim của ông-chú-shotacon này phê quá thể.

Nebula: Vừa xinh vừa kiêu vừa mạnh, đầy tiềm năng mà lại ít đất diễn. Mình đúng thích đoạn em ấy báo cáo cho Ronan xong bỏ ra ngoài một cách fabulous, vừa hét “Get out of my way!”, yêu gì đâu.

Ranon: Phản diện bom xịt, đáng tiếc cho vai này. Tạo hình chất vậy mà…

Thanos: Anh trùm cuối này thì ngồi trên ngai xuất hiện mấy giây cameo câu view thôi.

Nhìn chung là phim tốt, nhạc phim bao hay và bao troll, nhiều đoạn tình cảm, nhân vật được chăm chút xịn, vân vân, nói chung là tất cả đều vừa đủ. Một vài đoạn thiếu logic nhưng không đi lố. Mình chỉ không ưng nhất vì các bạn chuyển phe lẹ quá, mới vừa ghét nhau đánh nhau hầm bà lằng xấu xa đủ kiểu, vài cảnh sau đã nồng thắm làm bạn và quyết định đi cứu thế giới – à không, cứu Thiên Hà.

Chấm điểm: 7,5/ 10

 

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

Cà phê mặn



Tâm thích uống cà phê. Vốn Tâm khá kén chọn: chỉ những quán cà phê cao cấp, chất lượng mới có thể thu hút được Tâm. Và đặc biệt là cà phê phải thật đắng, thật thơm...
Ngày chủ nhật, Tâm tự thưởng mình một buổi chiều ở Hands Coffee – một thương hiệu cà phê có tiếng, sau một tuần mệt mỏi. Ngồi nhâm nhi cốc cappuccino ấm nóng và nhìn ra khung cửa sổ, bất chợt Tâm nhìn thấy một đám trẻ đường phố đang tranh nhau chai nước ngọt uống dở người ta vứt bên đường.
Lần đầu tiên Tâm thấy cà phê nghe mùi mặn chát...

Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Con thỏ ăn cỏ

            Được rồi, đây là câu chuyện về thỏ trắng ăn cỏ.
            Có một con thỏ trắng mắt hồng nọ, bởi vì người tạo ra thỏ trắng là một tác giả rất xinh đẹp nên đương nhiên là thỏ trắng cũng vô cùng xinh đẹp. Mỗi ngày đều ăn cỏ, uống nước, chui vô hang nằm ngủ. Mỗi ngày thỏ trắng mắt hồng đều nghe thấy mọi người – à không, mọi thỏ, đều kể nhau về một cánh đồng cỏ như thiên đường với ánh mắt mơ màng và nụ cười mãn nguyện.
            Cánh đồng cỏ thiên đường ở rất xa rất xa, thỏ trắng mắt hồng một ngày quyết định khăn gói cỏ ra đi tìm cánh đồng đó. Mọi người – à không, mọi thỏ trố mắt không tin, khuyên ngăn, chê cười, thây kệ có hết, thỏ trắng mắt hồng vẫn thích chí ra đi. Đường dài và mệt, thỏ trắng mắt hồng chỉ được bảo là cánh đồng đó ở gần với đầu nguồn của mọi cơn gió. Thế mà vẫn đi; lẽ nào thỏ trắng quay về, quãng đường đi được tưởng như đã nửa quãng đường đến đích rồi.
            Rồi thỏ trắng mắt hồng gặp thêm vài thỏ khác nữa, thỏ đen, thỏ xám, thỏ nâu, thỏ tam thể… cũng đều đi tìm đồng cỏ ấy. Thỏ đen rất xinh đẹp, thỏ xám nhí nhảnh, thỏ nâu hoạt bát và được nhiều người yêu mến. Đi cùng với nhiều thỏ như vậy thật rất vui, thỏ trắng nghĩ.
            Nhưng mà, đường dài và mệt lắm. Cỏ mà thỏ trắng đem theo vét sạch rồi. Đêm ở rừng rất sợ, tìm nước uống rất khó khăn. Phải đi ngược chiều ngọn gió, thỏ trắng nhiều khi bị thương rất đau, bị nhiều vết thương lắm, không biết là quẹt phải gai hay là gió sắc cắt rách nữa.
            Một hôm dừng lại, thỏ nhìn xuống suối, ngắm nghía những vết thương của mình. Bị sẹo rồi này, da lông cũng không lành lặn nữa, không đẹp chút nào. Hay là, thỏ trắng ngẫm nghĩ, mình quay về thôi?
            Người ta nói, à không, Thỏ ta nói, “Khi bạn muốn bỏ cuộc, hãy nhớ tới lý do bạn đã bắt đầu”. Là cánh đồng cỏ như thiên đường, phải rồi. Những đêm ngủ chung thỏ xám vẫn hay huyên thuyên rằng cỏ ở cánh đồng như thiên đường xanh mướt thế nào, vị ngọt thế nào. Thỏ tam thể dè dặt kể rằng, bạn em ấy đã miêu tả nắng và sương trên cánh đồng đẹp như ngọc trai vậy. Thỏ nâu cười ha ha tỏ vẻ đồng ý, xong lại ngây thơ hỏi ngọc trai là loại cỏ gì vậy, thật là. Những đêm ấm áp quý giá đó, dù thỏ đen vẫn luôn im lặng trầm tĩnh nhưng thỏ trắng vẫn biết cánh đồng đó tuyệt vời như thế nào đối với thỏ đen.
            Thỏ trắng ngắm nhìn ảnh phản chiếu của mình dưới suối.
            Khi thỏ trắng về tới nhà, mọi thỏ đều ùa ra ngắm nghía. Trố mắt ngạc nhiên có, an ủi có, chê cười có, thây kệ có hết. Thỏ trắng còn nhớ ánh mắt thỏ tam thể nhìn mình như thế nào khi mà họ đã chia tay ở con suối đó.
            Thỏ trắng mắt hồng sẽ nhớ ánh mắt đó không, thỏ ơi thỏ à…
           
Thỏ ơi thỏ à…
            Thỏ trắng thỏ trắng, không có cỏ vẫn còn có cà rốt.
            Thỏ trắng thỏ trắng, không có sương sớm như ngọc trai vẫn có nước suối dọc đường.
            Thỏ trắng thỏ trắng, có khi ngày mai nhận được thư từ chim én ở cánh đồng thiên đường, rằng chào cậu, chúng tớ đã đến nơi rồi đây!
            Thỏ trắng thỏ trắng, đam mê không đủ, không thể đi tới nơi; vết thương dọc đường, không thể chịu nổi nữa.
            Thỏ ơi thỏ à…
            Làm điều mình muốn, để lựa chọn của mình bay đi, sau này cầm thư trên tay vẫn không hối hận!

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Một cái nghề



Năm nay Nhi vào lớp một. Mẹ cứ hay dọa Nhi rằng không ráng mà học, sau này đi bán vé số.

Chiều nay xóm Nhi bỗng rộn ràng hơn hẳn. Có một ông lão bán vé số ở đâu đến, vừa bán vừa rao những câu rao ngộ nghĩnh thật tếu lâm. Ai mua vé ông cũng chúc một câu phát tài. Cả xóm Nhi được một chiều rôm rả: ông lão bán vé số sao mà có duyên!

Riêng Nhi cứ nghĩ: bán vé số cũng là một cái nghề... hay chứ!