Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Con thỏ ăn cỏ

            Được rồi, đây là câu chuyện về thỏ trắng ăn cỏ.
            Có một con thỏ trắng mắt hồng nọ, bởi vì người tạo ra thỏ trắng là một tác giả rất xinh đẹp nên đương nhiên là thỏ trắng cũng vô cùng xinh đẹp. Mỗi ngày đều ăn cỏ, uống nước, chui vô hang nằm ngủ. Mỗi ngày thỏ trắng mắt hồng đều nghe thấy mọi người – à không, mọi thỏ, đều kể nhau về một cánh đồng cỏ như thiên đường với ánh mắt mơ màng và nụ cười mãn nguyện.
            Cánh đồng cỏ thiên đường ở rất xa rất xa, thỏ trắng mắt hồng một ngày quyết định khăn gói cỏ ra đi tìm cánh đồng đó. Mọi người – à không, mọi thỏ trố mắt không tin, khuyên ngăn, chê cười, thây kệ có hết, thỏ trắng mắt hồng vẫn thích chí ra đi. Đường dài và mệt, thỏ trắng mắt hồng chỉ được bảo là cánh đồng đó ở gần với đầu nguồn của mọi cơn gió. Thế mà vẫn đi; lẽ nào thỏ trắng quay về, quãng đường đi được tưởng như đã nửa quãng đường đến đích rồi.
            Rồi thỏ trắng mắt hồng gặp thêm vài thỏ khác nữa, thỏ đen, thỏ xám, thỏ nâu, thỏ tam thể… cũng đều đi tìm đồng cỏ ấy. Thỏ đen rất xinh đẹp, thỏ xám nhí nhảnh, thỏ nâu hoạt bát và được nhiều người yêu mến. Đi cùng với nhiều thỏ như vậy thật rất vui, thỏ trắng nghĩ.
            Nhưng mà, đường dài và mệt lắm. Cỏ mà thỏ trắng đem theo vét sạch rồi. Đêm ở rừng rất sợ, tìm nước uống rất khó khăn. Phải đi ngược chiều ngọn gió, thỏ trắng nhiều khi bị thương rất đau, bị nhiều vết thương lắm, không biết là quẹt phải gai hay là gió sắc cắt rách nữa.
            Một hôm dừng lại, thỏ nhìn xuống suối, ngắm nghía những vết thương của mình. Bị sẹo rồi này, da lông cũng không lành lặn nữa, không đẹp chút nào. Hay là, thỏ trắng ngẫm nghĩ, mình quay về thôi?
            Người ta nói, à không, Thỏ ta nói, “Khi bạn muốn bỏ cuộc, hãy nhớ tới lý do bạn đã bắt đầu”. Là cánh đồng cỏ như thiên đường, phải rồi. Những đêm ngủ chung thỏ xám vẫn hay huyên thuyên rằng cỏ ở cánh đồng như thiên đường xanh mướt thế nào, vị ngọt thế nào. Thỏ tam thể dè dặt kể rằng, bạn em ấy đã miêu tả nắng và sương trên cánh đồng đẹp như ngọc trai vậy. Thỏ nâu cười ha ha tỏ vẻ đồng ý, xong lại ngây thơ hỏi ngọc trai là loại cỏ gì vậy, thật là. Những đêm ấm áp quý giá đó, dù thỏ đen vẫn luôn im lặng trầm tĩnh nhưng thỏ trắng vẫn biết cánh đồng đó tuyệt vời như thế nào đối với thỏ đen.
            Thỏ trắng ngắm nhìn ảnh phản chiếu của mình dưới suối.
            Khi thỏ trắng về tới nhà, mọi thỏ đều ùa ra ngắm nghía. Trố mắt ngạc nhiên có, an ủi có, chê cười có, thây kệ có hết. Thỏ trắng còn nhớ ánh mắt thỏ tam thể nhìn mình như thế nào khi mà họ đã chia tay ở con suối đó.
            Thỏ trắng mắt hồng sẽ nhớ ánh mắt đó không, thỏ ơi thỏ à…
           
Thỏ ơi thỏ à…
            Thỏ trắng thỏ trắng, không có cỏ vẫn còn có cà rốt.
            Thỏ trắng thỏ trắng, không có sương sớm như ngọc trai vẫn có nước suối dọc đường.
            Thỏ trắng thỏ trắng, có khi ngày mai nhận được thư từ chim én ở cánh đồng thiên đường, rằng chào cậu, chúng tớ đã đến nơi rồi đây!
            Thỏ trắng thỏ trắng, đam mê không đủ, không thể đi tới nơi; vết thương dọc đường, không thể chịu nổi nữa.
            Thỏ ơi thỏ à…
            Làm điều mình muốn, để lựa chọn của mình bay đi, sau này cầm thư trên tay vẫn không hối hận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét