Mỗi buổi chiều tôi đạp xe về ngang qua hàng cây cao
vút. Gió
mùa thu se sẽ lạnh.
Hàng cây xanh mướt tán rộng trùm bóng cả con đường khiến
không gian chiều thêm âm u tĩnh mịch.
Em như chiếc lá xanh rơi ào theo cơn gió, nhưng mỗi chiều
đạp xe nhanh qua gió lạnh tôi chẳng thấy em.
Lá xanh bé nhỏ nhẹ nhàng, khẽ khàng bay…
Đến một chiều lá không bay theo gió nữa. Lá nhỏ đã bay về
trời.
Tôi bàng hoàng nhận ra em ngày em đã mất. Em đi vội quá!
Mùa gió vẫn chưa tàn.
Chiếc lá bé xanh bay đi nhẹ tênh, tựa như lúc còn trôi
theo gió…
Chiều thu tĩnh mịch, có ai hay thiên thần nhỏ vừa giang
cánh chạm đến thiên đàng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét