Nó và bạn vẫn
hay rủ nhau chạy giẫm trên thảm lá vàng. Con trai nhanh nhảu hơn, lần nào nó
cũng khóc dỗi bạn giẫm tranh hết phần lá của nó.
Thu này bạn đi rồi.
Chẳng còn ai tranh với nó nữa, tiếng lá nghe buồn hiu lạc lõng như chính mùa
thu lặng ngắt một mình này của nó vậy...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét