Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện 100 chữ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện 100 chữ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

Cà phê mặn



Tâm thích uống cà phê. Vốn Tâm khá kén chọn: chỉ những quán cà phê cao cấp, chất lượng mới có thể thu hút được Tâm. Và đặc biệt là cà phê phải thật đắng, thật thơm...
Ngày chủ nhật, Tâm tự thưởng mình một buổi chiều ở Hands Coffee – một thương hiệu cà phê có tiếng, sau một tuần mệt mỏi. Ngồi nhâm nhi cốc cappuccino ấm nóng và nhìn ra khung cửa sổ, bất chợt Tâm nhìn thấy một đám trẻ đường phố đang tranh nhau chai nước ngọt uống dở người ta vứt bên đường.
Lần đầu tiên Tâm thấy cà phê nghe mùi mặn chát...

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Một cái nghề



Năm nay Nhi vào lớp một. Mẹ cứ hay dọa Nhi rằng không ráng mà học, sau này đi bán vé số.

Chiều nay xóm Nhi bỗng rộn ràng hơn hẳn. Có một ông lão bán vé số ở đâu đến, vừa bán vừa rao những câu rao ngộ nghĩnh thật tếu lâm. Ai mua vé ông cũng chúc một câu phát tài. Cả xóm Nhi được một chiều rôm rả: ông lão bán vé số sao mà có duyên!

Riêng Nhi cứ nghĩ: bán vé số cũng là một cái nghề... hay chứ!

Con diều



Tháng ba gió về. Ba chở con ra ngoại ô tìm bãi thả diều. Diều bay rợp trời! Xanh đỏ tím vàng đủ cả; nào diều con rồng con phượng, diều con dơi, diều cá mập, đến cả diều siêu nhân, batman cũng thi nhau chao lượn, lên xuống nườm nượp như mắc cửi.
Ba dẫn con đi mua con diều. Nhưng lựa mãi mà con vẫn cứ lắc đầu không chịu. Một lúc sau ba bực mình gắt:
-   Con muốn mua cái nào! Muốn mua diều hình con gì ba mua cho.
Con rụt rè nhìn ba thỏ thẻ :
-   Ba làm cho con con diều giấy như hồi xưa đi, ở đây không có bán…


Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Mùa Thu Vàng



Mỗi mùa thu lá rụng, chẳng có gì vui bằng giẫm chân lên lá vàng khô và lắng nghe tiếng vỡ giòn tan vui tai của lá.

Nó và bạn vẫn hay rủ nhau chạy giẫm trên thảm lá vàng. Con trai nhanh nhảu hơn, lần nào nó cũng khóc dỗi bạn giẫm tranh hết phần lá của nó.

Thu này bạn đi rồi. Chẳng còn ai tranh với nó nữa, tiếng lá nghe buồn hiu lạc lõng như chính mùa thu lặng ngắt một mình này của nó vậy...

Thiên thần bé nhỏ



Mỗi buổi chiều tôi đạp xe về ngang qua hàng cây cao vút. Gió mùa thu se sẽ lạnh.
Hàng cây xanh mướt tán rộng trùm bóng cả con đường khiến không gian chiều thêm âm u tĩnh mịch.
Em như chiếc lá xanh rơi ào theo cơn gió, nhưng mỗi chiều đạp xe nhanh qua gió lạnh tôi chẳng thấy em.
Lá xanh bé nhỏ nhẹ nhàng, khẽ khàng bay…
Đến một chiều lá không bay theo gió nữa. Lá nhỏ đã bay về trời.
Tôi bàng hoàng nhận ra em ngày em đã mất. Em đi vội quá! Mùa gió vẫn chưa tàn.
Chiếc lá bé xanh bay đi nhẹ tênh, tựa như lúc còn trôi theo gió…
Chiều thu tĩnh mịch, có ai hay thiên thần nhỏ vừa giang cánh chạm đến thiên đàng.